VĂN HOÁ DOANH NGHIỆP – TỪ ỨNG DỤNG ĐẾN HÀNH XỬ

07/06/2026
bởi thienphulsvn

VĂN HOÁ DOANH NGHIỆP – TỪ ỨNG DỤNG ĐẾN HÀNH XỬ

Sau chuyến đi – Những điều nhỏ cần nghĩ suy

Chuyến nghỉ mát 2 ngày 1 đêm tại tại 1 Tỉnh trong nước đã quay lại với rất nhiều niềm vui, tiếng cười và những kỷ niệm đẹp. Là người đứng đầu doanh nghiệp, điều tôi mong muốn nhất không phải là những bức ảnh đẹp hay những chương trình hoành tráng, mà đơn giản là nhìn thấy anh chị em quản bộ, nhân viên của mình được thư giãn, vui vẻ sau những ngày làm việc khó khăn và đi đến nơi về đến Trốn an toàn. Là doanh nghiệp tư nhân Để có được chuyến đi du hành, ban lãnh đạo và bộ phận tổ chức đã cố gắng chuẩn bị từng chi tiết, từ phương tiện tiện lợi, nơi yên tĩnh, ăn lợi đến các hoạt động tập thể. Nhìn mọi người cười nói, gắn kết hơn, tôi cảm thấy những nỗ lực đó hoàn toàn xứng đáng.

Tuy nhiên, trong rất nhiều niềm vui, vẫn có hai điều nhỏ khiến tôi suy nghĩ mãi trên con đường trở về.

Trước chuýến đi, đặc biệt là những hoạt động liên quan đến quyền lợi của người lao động, ban lãnh đạo công ty và công đoàn đều dành cho bàn họp, lấy ý tưởng kiến trúc và thống nhất phương án thực hiện. làm sao để hỗ trợ tốt nhất cho nhân viên. Tuy nhiên, thực tế là những người không tham gia cuộc họp không đóng góp ý kiến xây dựng trong quá trình chuẩn bị, nhưng khi chương trình diễn ra lại đưa ra những nhận xét độc đáo về công tác tổ chức và có những ý kiến kiến trúc trái chiều. Tôi luôn tôn trọng mọi ý kiến đóng góp, bởi phản biện là điều cần thiết để tập thể dục ngày càng hoàn thiện hơn. Nhưng tôi cũng cho rằng sự phản biện sẽ có giá trị hơn khi đi cùng với tinh thần trách nhiệm và sự đồng hành. By khó để có được một chương trình làm hài lòng tuyệt đối cho tất cả mọi người. Những người tổ chức phải luôn cân nhắc rất nhiều yếu tố: kinh phí, thời gian, điều kiện thực tế và quyền lợi chung của cả một tập thể. Không vì một cá nhân nào mà phải thay đổi những tích cực đó.

Văn hóa tập thể không chỉ là quyền được góp ý mà còn là trách nhiệm cùng tham gia xây dựng. Nếu mỗi người đều dành thời gian tham gia với tinh thần xây dựng  tại các cuộc thi, mạnh mẽ nêu ý kiến kiến trúc trước cuộc thi, cùng chia sẻ khó khăn với ban tổ chức và cùng tìm giải pháp, chắc chắn mọi chương trình sẽ ngày càng tốt hơn. Một ý kiến đóng góp có tinh thần xây dựng trước cuộc họp khác để có thể thực hiện cái tôi trước ý kiến kiến trúc của mình. Vì tập thể vì cái chung chứ không phải cái của cá nhân nào.


              Tại một điểm vui chơi, 

Mỗi vé vào cổng đều được tặng kèm theo một phần ăn nhẹ bao gồm một phần bánh và một ly nước uống. Tôi nghĩ đây là phần quà phát miễn phí theo vé nên đã bảo con trai là ra ngoài bố mua cho cần gì xếp hàng cho lâu. Đến khi đến nơi không ngoài cảm nhận của tôi. Một dẫy dài tầm 50 người chôn chân một chỗ mãi không thể chuyển được. Lúc đó, con trai tôi đã chạy đến nói rằng con khát nước và muốn uống trước... Tôi động viên con chờ một chút vì ai cũng đang xếp hàng như nhau. Bố trí thì mỗi cái quần đùi đùi điện thoại không có tiền không mang theo phải chờ thôi. Điều khiến tôi vui lòng không phải là công việc phải chờ đợi. Chờ đợi là điều bình thường. Điều khiến tôi suy nghĩ là khi có nhiều chị em trong đoàn là người lớn đã nhận được phần nước uống của mình vì hàng trước ,ngồi ăn uống ngay trước mặt con trai tôi nhưng không ai để ý rằng bên cạnh có một đứa trẻ đang khát nước và đang phải chờ rất lâu. Chỉ cần một lời hỏi han, một sự nhường nhịn nhỏ, hay đơn giản là cho cháu một phần nước mọi người đang uống. có thể có câu chuyện khác. Còn cháu có uống hay không? .

Tôi không vô địch bất kỳ ai. Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta vô tình mà không nhận ra. Nhưng chính những điều rất nhỏ ấy lại làm nên văn hóa của một tập thể. Văn hóa doanh nghiệp không phải là những biểu tượng được treo trên Tường, cũng không phải là những lời nói hay trong cuộc họp. Văn hóa thực sự có thể thực hiện được bằng cách chúng ta xử lý nhau trong những vấn đề rất đời thường. Xin chào khi thấy người khác đang cần trợ giúp, tôi có sẵn bàn tay ra hay không. Đó là khi đứng trước quyền lợi của mình, ta có nghĩ đến người bên cạnh hay không. Và đó cũng là khi gặp một đứa trẻ đang khát nước giữa dòng người xếp hàng, ta có đủ tinh tế để nhường đi một phần rất nhỏ của mình hay không. Trong công việc, chúng tôi thường nói nhiều đến tinh thần đồng đội, sự đoàn kết và trách nhiệm. Nhưng những giá trị đó không thể được thực hiện cụ thể ở những dự án lớn hay những mục tiêu lớn. Mà Văn võ được hình thành từ những hoạt động rất nhỏ mỗi ngày. Một lời hỏi thăm, một tâm tâm, một sự nhường nhịn, hay một cử chỉ chia sẻ đúng lúc đôi khi còn sức lan tỏa lớn hơn nhiều bài diễn văn về văn hóa doanh nghiệp.

Là người đứng đầu doanh nghiệp, tôi luôn tâm niệm rằng nhân viên là tài sản quý giá nhất của công ty . Nhưng để trở thành một tập thể mạnh, mỗi thành viên cũng cần xem đồng nghiệp là đồng hành động của mình. Khi biết quan tâm đến nhau, biết đặt mình vào vị trí của người khác, chúng ta sẽ tạo ra một môi trường làm việc nhân văn, nơi mọi người không chỉ làm việc cùng nhau mà thực sự gắn bó với nhau. Một doanh nghiệp có thể phát triển hỗ trợ năng lực, nhưng chỉ có thể phát triển bền vững bằng văn hóa . Và văn hóa hóa không được xây dựng từ những điều lớn lao mà được xây dựng từ những hành động tử tế rất nhỏ của mỗi người mỗi ngày. Một doanh nghiệp mạnh không được xây dựng chỉ bằng doanh thu hay những con số tăng trưởng. Giá trị lớn nhất nằm ở cách mọi người đang đói khát cùng nhau xử lý. Đoàn kết không thể thực hiện khi cùng hoàn thành công việc, mà vẫn có thể thực hiện qua những hành động đơn giản: biết quan tâm, biết chia và biết nghĩ cho người khác trước khi nghĩ đến mình

Tôi nhớ mãi câu nói: " Điều quý giá nhất của một người không phải là những gì họ có, mà là những gì họ sẵn sàng dành cho người khác."

Sau chuyến đi này, điều tôi nhận được không chỉ là những khoảnh khắc vui vẻ bên đồng nghiệp mà còn là một bài học nhỏ về sự tinh tế trong ứng sử. Tôi tin rằng mỗi chúng ta đều là người tốt. Chỉ cần để ý thêm một chút, quan tâm thêm một chút, nhường nhịn nhau một chút, tập thể của chúng ta sẽ không chỉ là nơi làm việc mà thực sự trở thành một gia đình. Chuyến đi để lại trong tôi nhiều kỷ niệm đẹp. Và câu chuyện về một ý kiến trái chiều hay một cốc nước nhỏ hôm nay cũng sẽ là một kỷ niệm đáng nhớ, nhắc tôi rằng giá trị của sự chia sẻ luôn bắt đầu từ những điều rất bình dị trong cuộc sống.

Cuộc sống không chỉ dạy chúng ta cách nhận được quyền lợi của mình mà chúng ta dạy chúng ta trở thành người xứng đáng với những điều được nhận. Để mỗi khi một giá trị được trao đi, người trao có thể cười và tin rằng: "Mình đã trao đúng người."**

Trần Kiên 7/6/2026