CHIẾC GỐI MẸ NẰM
Hôm nay con lại về nhà,
bước chân chậm giữa chiều sâu.
Căn phòng quen thuộc bao nhiêu,
Mà sao lạnh vắng những điều thân thương.
Chiếc giường vẫn ở như thường ,
Chiếc chăn vẫn gấp, vẫn hương tháng ngày.
Chỉ được nhìn thấy từ bây giờ,
Mẹ nằm nghỉ giữa những ngày bình an.
Con ngồi bên chiếc gối quen,
Tưởng như Mẹ vẫn yên đó.
Chỉ cần nhẹ nhàng gọi: "Mẹ à..."
Là nghe tiếng thật thà như xưa.
Mẹ từng ở thời gian sớm hơn,
Mỗi khi trái gió, mỗi mùa trở về đông.
Con đi, Mẹ vẫn ngóng trông,
Con về, Mẹ vẫn việc nay thế nào?
Bao lần muộn lạnh gió lùa,
Mẹ còn chờ đợi dưới mưa cửa nhà.
Điện thoại mấy lần gọi ra :
"Về đến đâu rồi?" — nghe mà ấm tim.
Hôm nay yên tĩnh đi tìm,
mới hay khoảng lặng Im lặng một đời.
Mẹ không đi chợ, đi chơi,
Mẹ không đi vắng một nơi nào gần.
Mẹ đi xa thật xa rồi,
Xa hơn tất cả những lời đưa ra .
Con còn trở về nhà ngày xưa,
Còn mẹ chẳng thể đón chờ nữa đâu.
Có thể trả lời được nỗi đau,
Nước mắt chuyển ngược, sâu trong lòng.
Nhìn chiếc gối cũ chúc vui,
Nghe như mất cả một vùng yêu thương.
Mẹ ơi, căn hộ vẫn nguyên,
Mọi thứ vẫn còn đó như ngày xưa của miền.
Chỉ dành riêng chỗ chờ bóng
Làm con hiểu trọn hai từ: mồ côi.
Giờ đây mỗi buổi chiều rơi,
Con về tĩnh mẹ đang chờ đợi.
Đến khi mặc chiếc áo choàng đơn,
Mới hay Mẹ đã không còn nơi đây...
Mẹ ơi...
Con nhớ mẹ. Hãy nhớ đến quặn lòng.
Na Dương ngày 31 tháng 5 năm 2026
