Một người mẹ có bốn cô con gái. Một ngày nọ, bà gọi các con lại và trao cho mỗi người 10 triệu đồng để khởi nghiệp.
Bà chỉ mở một câu:
"Mỗi người hãy tự tìm cách kiếm tiền từ chiếc bánh bao."
Nghe có vẻ đơn giản, nhưng những gì diễn ra sau đó lại trở thành một bài học kinh doanh sâu sắc.
Chị cả là người chăm chỉ nhất.
Mỗi ngày từ 4 giờ sáng, chị thức dậy nhà bột, làm nhân, gói bánh rồi mang ra cổng khu dân cư bán.
Mỗi chiếc bánh bao bán được 6.000 đồng.
Một ngày chị bán khoảng 300 chiếc.
Doanh thu mỗi tháng đạt gần 50 triệu đồng.
Nhìn vào ai cũng khen chị giỏi, chịu khó và cần cù.
Nhưng có một thực tế:
thì chị nghỉ một ngày, thu nhập giảm một ngày.
Nếu chị mệt hay nghỉ , công việc kinh doanh gần như dừng lại.
Toàn bộ bộ thu nhập phụ thuộc vào chính đôi tay và thời gian của chị.
Chị đang bán sức lao động của mình.
Người chị thứ hai không tự làm bánh.
Cô dùng số vốn để mua một chiếc xe nhỏ.
Mỗi sáng cô đi thu mua bánh bao từ nhiều cơ sở khác nhau rồi phân phối lại cho các nhà văn phòng, căn tin và nhà máy.
Mỗi chiếc bánh chỉ lời thêm 2.000 đồng.
Nhưng mỗi ngày cô bán được tới 1.500 chiếc.
Thu nhập hàng tháng nhanh hơn 100 triệu đồng.
Cô không làm ra chiếc bánh bao nào.
Cô chỉ làm tốt hơn việc kết nối người bán với người mua.
Cô không bán bánh bao.
Cô bán hệ thống phân phối.
Người chị thứ ba suy nghĩ xa hơn.
Cô tìm đến các trường học, doanh nghiệp và nhà máy.
Cô đề nghị:
"Tôi sẽ cung cấp bữa sáng ổn định với giá rẻ hơn thị trường. Đổi lại, các anh thanh toán theo tháng."
Nhờ uy tín từ các cửa hàng của hai người chị, cô đã nhận được những khoản hợp lý lớn cùng khoản tiền đặt trước đáng kể.
Có vốn trong tay, cô lập tức ký hợp đồng bao tiêu sản phẩm với hàng loạt cơ sở làm bánh bao trên cả khu phố.
Chỉ trong thời gian ngắn, cô kiểm soát phần cung cấp nguồn lớn nhất.
Cô sử dụng tiền của khách hàng để mở rộng quy mô kinh doanh.
Cô không chỉ bán bánh bao.
Cô đang vận hành tiền tuyến.
Người em út quan sát rất kỹ càng
Cô nhận ra cả ba chị đều đang xoay quanh chiếc bánh bao.
Nhưng cô đặt câu hỏi khác:
"Muốn có bánh bao thì cần gì?"
Câu trả lời là bột mì, nhân bánh, bao bì, vận chuyển và rất nhiều mắt xích khác.
Cô tìm nguyên liệu của nhà.
"Tôi có thể giới thiệu cho các anh hàng trăm khách hàng là cơ sở sản xuất bánh bao. Nếu hợp tác thành công, hãy trả lời cho tôi một phần hoa hồng."
Cô ấy không làm bánh.
Không bán bánh.
Không vận chuyển bánh.
Giảm chí không cần sở hữu bất kỳ cửa hàng nào.
Cô ấy chỉ kết nối những người đang cần nhau.
Và cô chính lại là người kiếm được nhiều tiền nhất.
Bốn chị em cùng bắt đầu với số vốn như nhau.
Cùng kinh doanh một sản phẩm.
Nhưng kết quả lại hoàn toàn khác nhau.
Người thứ nhất kiếm tiền bằng sức lao động.
Người kiếm tiền thứ hai bằng cách tổ chức và phân phối.
Người thứ ba kiếm tiền bằng đòn bẩy tài chính.
Người thứ hai kiếm tiền bằng cách sử dụng nguồn kết nối.
Càng tăng cao trong tư duy kinh doanh, con người càng ít bán sức lao động và càng bán nhiều thứ vô hình như hệ thống, dòng tiền, dữ liệu, mối quan hệ và cơ hội.
Đó cũng là lý do vì sao nhiều người làm việc rất vất vả nhưng vẫn nhập vào giới hạn.
Trong khi đó, có những người phải làm quá nhiều việc tay chân nhưng lại tạo ra giá trị lớn hơn rất nhiều.
Bởi vì bản chất của kinh doanh không phải làm nhiều nhất.
Mà là tạo ra giá trị lớn nhất bằng cách sử dụng hiệu quả nguồn năng lượng tốt nhất.
Chiếc bánh bao không quan trọng.
Điều quan trọng là bạn đang đứng ở vị trí nào trong chuỗi giá trị của chiếc bánh bao đó.
Người gói bánh kiếm tiền từ một chiếc bánh.
Người phân phối tiền từ hàng hoa bánh.
Người kiểm tra dòng tiền kiếm tiền từ toàn bộ trường.
Và người kết nối các nguồn lực kiếm tiền từ hệ sinh thái chính.
Đó là bí mật của công việc kiếm tiền mà những người kinh doanh thành công thường hiểu rất sớm.